NGÀY THỨ VI
29- Khi nghe biết về mối
tương giao thân mật giữa
tôi với Chúa Giêsu, một vị
bề trên (có lẽ Mẹ Jane) đã
xác quyết là tôi đang lừa
dối mình.
Mẹ cho tôi biết Chúa Giêsu
chỉ tương giao thân mật
như thế với các vị thánh,
chứ không phải với hạng
tội lỗi “giống như chị đâu,
chị à!”
Sau đó, tôi dường như
không còn tín nhiệm vào
Chúa Giêsu.
Trong một lần chuyện vãn
với Chúa vào buổi sáng, tôi
thưa với Người: “Lạy
Chúa Giêsu, Chúa có phải
là ảo tưởng hay không?”
Chúa Giêsu đã trả lời:
“Tình yêu của Cha không
lừa dối ai”.
30- Vào một dịp kia, khi
đang suy ngắm về Chúa Ba
Ngôi, về yếu tính của
Thiên Chúa, tôi thực lòng
muốn biết và thấu hiểu
Thiên Chúa là Đấng nào…
Bỗng nhiên, linh hồn tôi
được cất lên như thể sang
thế giới bên kia. Tôi nhìn
thấy một vầng sáng không
sao đến gần được, và trong
ánh sáng đó, xuất hiện như
ba nguồn sáng mà tôi
không thể hiểu. Và từ ánh
sáng ấy phát ra những lời
dưới dạng sấm chớp bao
phủ cả trời đất. Tôi cảm
thấy rất buồn vì không thể
hiểu gì cả.
Bỗng nhiên, Chúa Cứu
Thế vô cùng khả ái từ
trong biển ánh sáng không
thể đến gần ấy bước ra,
tuyệt vời khôn tả với
những thương tích ngời
sáng của Người. Và từ ánh
sáng ấy phát ra lời: “Thiên
Chúa là Đấng Tự Hữu Tự
Yếu Tính, không ai dò
thấu được Người, dù là
tâm trí thiên thần hay
nhân loại”.
Chúa Giêsu phán với tôi:
“Con hãy nhận biết Thiên
Chúa bằng cách chiêm
ngắm các ưu phẩm của
Người”.
Một lúc sau, Chúa giơ tay
ban phước lành rồi biến đi.
31- Một lần kia, tôi nhận
thấy một đám người rất
đông ở bên trong và phía
trước nhà nguyện. Họ ở cả
ngoài đường nữa vì trong
nhà nguyện không còn chỗ.
Nhà nguyện được trang trí
để mừng lễ.
Có rất đông giáo sĩ gần
bàn thờ, cũng có chị em
chúng tôi và các nữ tu của
nhiều dòng khác nữa.
Ai nấy đang chờ đợi một
người bước lên cung thánh
trước bàn thờ.
Bỗng tôi nghe có tiếng nói
rằng chính tôi là người
phải lên chỗ ấy ở trước
bàn thờ.
Nhưng ngay khi tôi vừa rời
hành lang, băng qua
khoảng sân, và tiến vào
nhà nguyện theo tiếng nói
đã kêu gọi tôi, thì mọi
người bắt đầu ném vào tôi
với bất cứ thứ gì họ đang
có trong tay: bùn, đá, cát,
chổi… khiến tôi bắt đầu
lưỡng lự không muốn tiến
lên.
Nhưng tiếng nói kia vẫn
kêu gọi tôi thành khẩn hơn
nữa, thành ra tôi can đảm
bước đi.
Khi tôi vào nhà nguyện,
các vị bề trên, các nữ tu,
các học sinh, và kể cả cha
mẹ tôi đều tra tay đánh tôi
bằng bất cứ thứ gì họ có.
Vì thế, dù muốn dù không,
tôi đành phải nhanh chóng
bước lên chỗ trước bàn
thờ.
Ngay khi tôi vừa lên nơi
đó, cũng những học sinh,
nữ tu, các bề trên ấy, và cả
cha mẹ tôi nữa, tất cả đều
bắt đầu giơ tay xin tôi ban
ơn lành. Còn tôi không còn
ác cảm với họ nữa tuy họ
đã ném đủ thứ vào mình
tôi.
Tôi ngạc nhiên vì cảm thấy
một tình thương yêu rất
đặc biệt đối với những
người vừa cưỡng ép tôi
phải đi nhanh chóng đến
chỗ dành sẵn cho tôi
.jpg)
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét