29 Khi ấy, các môn đệ thưa Chúa Giêsu rằng: "Đúng thế, bây giờ Thầy nói rõ ràng, và không dùng dụ ngôn nữa. 30 Bây giờ chúng con biết rằng Thầy biết mọi sự, không cần có ai hỏi Thầy nữa. Bởi đó chúng con tin Thầy bởi Thiên Chúa mà ra". 31 Chúa Giêsu đáp lại các ông: "Bây giờ các con mới tin ư? 32 Này đến giờ, và đã đến rồi, các con sẽ tản mát mỗi người một ngả, bỏ mặc Thầy một mình. Nhưng Thầy không ở một mình đâu, vì có Cha hằng ở với Thầy. 33 Thầy nói với các con những điều đó để các con được bình an trong Thầy. Giữa thế gian, các con sẽ phải đau khổ, nhưng hãy can đảm lên, Thầy đã thắng thế gian".
Suy Gẫm:
"Giữa thế gian, các con sẽ phải đau khổ, nhưng hãy can đảm lên, Thầy đã thắng thế gian"
Lúc ấy, mặt trời đã lên cao, ánh mắt của nó chiếu qua tấm che trần màu đỏ tía, khiến cho nhà hát ngập màu máu. Cát nhuốm màu lửa đỏ, và trong thứ ánh sáng ấy, nét kinh hoàng hiện lên khuôn mặt khán giả cũng như bãi đấu trường mà lát nữa đây sẽ tràn ngập nỗi đau đớn của những con người bị hành hình và nỗi điên cuồng của những dã thú. Cửa hầm mở, đoàn người gói trong những tấm da thú bị đẩy ra. Toàn nhà hát vang lên tiếng rì rầm: "Bọn Thiên Chúa giáo! Bọn Thiên Chúa giáo!"... Đây là cảnh tượng cuộc hành hình những Kitô hữu tiên khởi thời Néron năm 64.
Lịch sử Giáo Hội mở ra với những cuộc bách hại. Và trải qua 2000 năm, bị nghi ngờ, bị thù ghét và bách hại luôn là số phận của Kitô hữu. Tại sao? Lời Chúa Giêsu hôm nay là câu trả lời quý giá cho tôi.
Lạy Chúa, xin cho con hiểu rằng là Kitô hữu nghĩa là tham dự vào mầu nhiệm tử nạn và phục sinh của Chúa. Xin cho con luôn biết can đảm đối diện với thập giá... Amen.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét