Chúa Nhật thứ 2 Mùa Chay, năm A
1Sáu ngày sau, Đức Giêsu đem các ông Phêrô, Giacôbê và Gioan là em ông Giacôbê đi theo mình. Người đưa các ông đi riêng ra một chỗ, tới một ngọn núi cao. 2Rồi Người biến đổi hình dạng trước mặt các ông. Dung nhan Người chói lọi như mặt trời, và y phục Người trở nên trắng tinh như ánh sáng.
3Và bỗng các ông thấy ông Môsê và ông Êlia hiện ra đàm đạo với Người. 4Bấy giờ ông Phêrô thưa với Đức Giêsu rằng: "Lạy Ngài, chúng con ở đây, thật là hay! Nếu Ngài muốn, con xin dựng tại đây ba cái lều, một cho Ngài, một cho ông Môsê, và một cho ông Êlia." 5Ông còn đang nói, chợt có đám mây sáng ngời bao phủ các ông, và có tiếng từ đám mây phán rằng: "Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người. Các ngươi hãy vâng nghe lời Người!" 6Nghe vậy, các môn đệ kinh hoàng, ngã sấp mặt xuống đất.
7Bấy giờ Đức Giêsu lại gần, chạm vào các ông và bảo: "Chỗi dậy đi, đừng sợ!" 8Các ông ngước mắt lên, không thấy ai nữa, chỉ còn một mình Đức Giêsu mà thôi. 9Đang khi thầy trò từ trên núi xuống, Đức Giêsu truyền cho các ông rằng: "Đừng nói cho ai hay thị kiến ấy, cho đến khi Con Người từ cõi chết trỗi dậy."
Cầu Nguyện:
Lạy Chúa, Chúa muốn chúng con luôn thực hành giới răn quan trọng nhất là yêu thương. Tuy nhiên nói thì dễ, nhưng thực hành lại là điều khó. Làm sao để yêu được một người hàng xóm lắm điều, một chồng khó tính ưa bẳn gắt, một người mua hàng tham lam, một bà hàng xóm có thói tò mò, ưa tọc mạch và hay châm chọc chúng con? Xin Chúa giúp chúng con biết luôn nhẫn nhịn chịu đựng, biết cầu nguyện điều lành cho họ, biết làm điều tốt đáp lại điều xấu. Ước gì những lời nói của chúng con luôn là những lời an ủi động viên những người đang gặp đau khổ rủi ro. Ước gì chúng con biết quảng đại chia sẻ tiền bạc vật chất cho những bệnh nhân nghèo đói vì mắc bệnh nan y. Ước gì chúng con biết mở rộng vòng tay thân ái đón nhận người khác và nhìn họ là anh chị em, là con một Cha Chung là Thiên Chúa... Amen.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét