Thứ Hai tuần IV Phục Sinh
1 "Thật, tôi bảo thật các ông : Ai không đi qua cửa mà vào ràn chiên, nhưng trèo qua lối khác mà vào, người ấy là kẻ trộm, kẻ cướp. 2 Còn ai đi qua cửa mà vào, người ấy là mục tử. 3 Người giữ cửa mở cho anh ta vào, và chiên nghe tiếng của anh ; anh gọi tên từng con, rồi dẫn chúng ra. 4 Khi đã cho chiên ra hết, anh ta đi trước và chiên đi theo sau, vì chúng nhận biết tiếng của anh. 5 Chúng sẽ không theo người lạ, nhưng sẽ chạy trốn, vì chúng không nhận biết tiếng người lạ." 6 Đức Giê-su kể cho họ nghe dụ ngôn đó. Nhưng họ không hiểu những điều Người nói với họ.
7 Vậy, Đức Giê-su lại nói : "Thật, tôi bảo thật các ông : Tôi là cửa cho chiên ra vào. 8Mọi kẻ đến trước tôi đều là trộm cướp ; nhưng chiên đã không nghe họ. 9 Tôi là cửa. Ai qua tôi mà vào thì sẽ được cứu. Người ấy sẽ ra vào và gặp được đồng cỏ. 10Kẻ trộm chỉ đến để ăn trộm, giết hại và phá huỷ. Phần tôi, tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào.
Cầu Nguyện:
Đã bao lần tôi muốn quyết định…nhưng rồi lại thôi. Muốn đặt bước chân mình lên bước chân Người, định đưa tay ta để Người nắm và dắt tôi đi, nhưng lại hèn nhát rụt tay lại. Lạy Chúa, xin cho con biết Chúa, xin cho con biết con, và xin cho con biết đón nhận thánh ý Người.
Lạy Chúa Giesu, Chúa đã hiến thân cứu chuộc chúng con, cho chúng con được sống. Chúa yêu thương và sẵn sàng hy sinh mạng sống cho chúng con, dù chúng con bất xứng với Ân Huệ cao cả ấy. Chúng con đã từng bỏ Chúa để nghe theo tiếng gọi của danh vọng, tiền tài...Xin cho chúng con luôn ý thức rằng chúng con là môn đệ, là Chiên thuộc về Chúa để mau mắn nghe theo tiếng Chúa hương dẫn từng người chúng con trong cuộc sống ... Amen.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét